Chương 1
Đúng lúc ta sinh nở nguy kịch, kho nhân sâm trong phủ trống rỗng.
Ta bị b/ăng h/uyết, bà đỡ gào lên đòi nhân sâm nghìn năm để giữ m/ạng.
Nha hoàn khóc lóc chạy về nói nhân sâm trong kho đã biến mất.
Sau này ta mới biết, thứ đó đã bị mẹ lấy đi.
Chỉ vì biểu muội Vân nhi đang tá túc tại nhà ta ho khẽ hai tiếng, mẹ đã xót xa không thôi, lén lấy nhánh sâm cứu m/ạng kia mang đi hầm canh gà cho nàng ta.
Khi ta tỉnh lại, mẹ ngồi bên giường, nắm tay ta nói: "Uyển nhi, con đừng trách mẹ, Vân nhi mang bệnh từ trong bụng mẹ, không thể thiếu thuốc bổ, con vốn khỏe mạnh, chẳng phải đã vượt qua rồi sao?"
Phải, ta đã vượt qua.
Cứng cỏi mà vượt qua, nhưng đời này chẳng còn khả năng sinh nở nữa.
Bà không phải không biết, ta là Vương phi, nếu không thể khai chi tán diệp cho Vương gia thì tương lai sẽ gian nan nhường nào, nhưng lòng bà chỉ có mỗi biểu muội.
Đã như vậy, duyên phận mẹ con giữa ta và bà xem như đã tận.
1
Lúc tỉnh lại, cơn đau dữ dội ở bụng nhắc nhở ta vừa trải qua một kiếp nạn sinh tử thế nào.
"Tốt quá rồi, Vương phi tỉnh rồi!"
Đại nha hoàn Thúy Trúc mắt đỏ hoe nhào tới, giọng khàn đặc vì khóc quá lâu.
Ta thều thào hỏi:
"Đứa bé đâu?"
"Tiểu Thế tử vẫn ổn, nhũ mẫu đang cho bú rồi ạ."
Thúy Trúc lau nước mắt, ánh mắt thoáng chút né tránh:
"Vương phi, người tổn thương nguyên khí trầm trọng, Thái y nói... cần phải tĩnh dưỡng thật kỹ."
Ta hiểu Thúy Trúc quá rõ, điệu bộ này của nàng chắc chắn là có chuyện giấu ta.
Dưới sự gặng hỏi của ta, Thúy Trúc quỳ sụp xuống khóc không thành tiếng:
"Vương phi, lúc người b/ăng h/uyết, Thái y kê đơn cần nhân sâm nghìn năm để giữ m/ạng, nô tì đến kho lấy thì phát hiện nhân sâm đã mất."
"Sau này... sau này mới biết là phu nhân đã lấy đi."
Đầu óc ta trống rỗng, nhánh sâm nghìn năm đó là Thái hậu ban thưởng, Tiêu Cảnh đặc biệt để lại cho ta phòng thân khi sinh nở.
Ngoài những người thân cận nhất, chỉ có mẹ mới biết ta cất sâm ở đâu.
"Bà ấy lấy làm gì?" Giọng ta run rẩy.
"Biểu tiểu thư hôm qua bị phong hàn, ho khẽ hai tiếng, phu nhân xót xa quá, nói biểu tiểu thư thân thể yếu nhược, không chịu được lạnh nên đã lấy nhánh sâm đó... đi hầm canh gà."
Nực cười thay, chỉ vì ho hai tiếng mà lấy đi linh dược cứu m/ạng của ta để hầm canh.
Ta nằm trên giường, tâm đã như tro tàn, đây chính là mẹ của ta.
Dẫu ta đang vùng vẫy nơi cửa tử, dẫu bà đỡ có bưng từng chậu m/áu ra ngoài thì trong lòng bà, hết thảy đều không bằng một tiếng ho của Thẩm Vân.
Đột nhiên, rèm cửa vén lên, mẹ bưng một bát sứ trắng bước vào.
Tóc bà búi chỉn chu, mặt nở nụ cười hiền hậu pha chút bất lực mà ta vốn đã quá quen thuộc.
"Uyển nhi tỉnh rồi sao?"
"Vừa hay mẹ mới nấu cháo yến táo đỏ, mau dùng khi còn nóng."
Bà ngồi bên giường, thản nhiên như không có chuyện gì, dùng thìa khuấy cháo rồi đưa lên miệng ta.
Ta không mở miệng, chỉ trân trân nhìn bà.
Mẹ thở dài, đặt bát xuống, nắm lấy bàn tay không chút sức lực của ta:
"Uyển nhi, con đừng trách mẹ."
"Lúc đó tình thế cấp bách, Vân nhi mang bệnh từ trong bụng mẹ, không thể thiếu thuốc bổ. Mẹ nghĩ Vương phủ nhà cao cửa rộng, thiếu một nhánh sâm cũng chẳng hề gì."
"Con vốn khỏe mạnh, chẳng phải đã vượt qua rồi sao?"
Khỏe mạnh sao?
Ta vì sinh đứa trẻ này mà phải thay m/áu toàn thân ba lượt, Thái y nói tử cung ta đã tổn thương, vĩnh viễn không thể mang thai được nữa.
Đây chính là cái gọi là "vượt qua" trong miệng bà sao?
Ta rút tay lại, lạnh lùng nhìn bà:
"Mẹ, người có biết Thái y đã nói gì không?"
"Ông ấy nói nếu không có nhánh sâm đó, con chỉ có thể cắn răng mà chống chọi. Con đã sống sót, nhưng đời này, con vĩnh viễn không thể làm mẹ được nữa."
Gương mặt mẹ thoáng qua một tia ngỡ ngàng, nhưng sau đó lập tức biến thành vẻ chỉ trích nhìn ta:
"Người còn sống là tốt rồi, chẳng phải đã có một đứa con rồi sao?"
"Vả lại, biểu muội con còn chưa xuất giá, nếu để lại mầm bệnh thì sau này sao tìm được nhà chồng?"
"Con là tỷ tỷ, từ nhỏ đã nhường nhịn nó, sao lần này lại tính toán như vậy?"
Lại là câu nói đó, từ nhỏ đến lớn, ta đều sống trong lời ng/uyền r/ủa này.
Năm Thẩm Vân mười hai tuổi, nàng ta nhìn trúng cây trâm ngọc Hòa Điền Như Ý mà ngoại tổ mẫu để lại cho ta làm lễ cập kê.
Cây trâm ấy là do đích thân ngoại tổ mẫu truyền lại cho mẹ, dặn đi dặn lại phải tặng ta khi thành niên.
Vậy mà mẹ thừa dịp ta đi chùa cầu phúc, đã trực tiếp lấy trâm tặng cho Thẩm Vân, còn nói:
"Tỷ tỷ con sau này là Vương phi, vật quý thiếu gì, cây trâm này hợp với con hơn."
Ta khóc lóc đòi lại, cha lại sầm mặt mắng:
"Uyển nhi, sao vẫn còn hẹp hòi như thế? Chỉ là một cây trâm thôi, nhường cho Vân nhi thì đã sao?"
"Con bé là c/ốt nh/ục duy nhất của cữu cữu con, Tô gia ta vốn nên chăm sóc nhiều hơn."
Năm mười lăm tuổi, Thẩm Vân ham chơi làm vỡ nghiên đài Đoạn Nghiên mà cha trân quý nhiều năm.
Đó là vật của ân sư tặng lúc ông đỗ đạt, vốn coi như báu vật.
Mẹ kéo Thẩm Vân quỳ trước mặt cha, khóc lóc nói:
"Lão gia, là Uyển nhi không trông coi muội muội chu toàn, mới để con bé lỡ tay làm vỡ nghiên đài của người."
Ta vừa định giải thích, cha đã vung tay giáng cho ta một bạt tai.
Đó là lần đầu tiên ông đ/ánh ta, dấu tay trên mặt đau rát như lửa đ/ốt.
Ông nói:
"Dạy không nghiêm là lỗi của cha, con là tỷ tỷ mà ngay cả muội muội cũng không trông nổi, cái tát này là thay mặt cữu cữu con giáo huấn con."
Ta ôm mặt, nhìn cha cẩn thận đỡ Thẩm Vân dậy, dịu dàng dỗ dành.
Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu, trong cái nhà này, ta vĩnh viễn là kẻ có thể bị hy sinh, còn Thẩm Vân mới là viên ngọc quý được họ nâng niu trên tay.
Điều khiến ta đau lòng hơn cả chính là thái độ của cha đối với chuyện nhân sâm.
Thúy Trúc lén kể với ta, khi mẹ lấy nhân sâm, ông không hề ngăn cản, ngược lại còn nói:
"Vân nhi đứa trẻ đó thân thể yếu, đúng là cần đại bổ. Uyển nhi là Vương phi, Vương phủ thiếu gì thuốc tốt, mất một nhánh sâm cũng chẳng sao."
Hóa ra, ông không phải không biết, chỉ là ông không bận tâm.
Thứ ông quan tâm vĩnh viễn chỉ có danh tiếng của Tô gia, chỉ có cái danh hiền đức mà đứa cháu mồ côi kia mang lại cho ông.
Còn đứa con gái như ta, chẳng qua chỉ là công cụ để ông leo cao, là hòn đá kê chân cho Thẩm Vân mà thôi.
Bình luận nhận xu