1
Từ nhỏ, ba tôi đã dạy rằng không nên phô trương tài sản, vì thế tôi luôn có thói quen dùng những món đồ đơn giản, bền bỉ.
Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên nhập học, tôi lại bị bạn cùng phòng chế giễu chỉ vì đôi giày không có logo thương hiệu.
“Chúc Khê, cậu đang mang thứ gì trên chân vậy?” Lưu Dao – bạn cùng phòng – nhìn tôi với ánh mắt đầy ghét bỏ, giọng không hề che giấu sự khinh thường. “Loại giày không có nhãn mác này, tôi còn chẳng dám đi, sợ nó làm đau chân.”
Cô ta không phải kiểu người giả vờ tốt bụng, nhưng tôi cũng chẳng buồn đôi co.
Vẫn tiếp tục sắp xếp chăn đệm, tôi thậm chí không ngước mắt lên: “Quan trọng là thoải mái thôi, ở nhà tôi còn đi giày vải Bắc Kinh cơ mà.”
Lưu Dao nghe xong cứ như vừa nghe một chuyện nực cười lắm, cười đến mức không thẳng nổi lưng.
Giây tiếp theo, cô ta chỉ vào chiếc túi đặt trên bàn mình, giọng đầy khiêu khích: “Đồ nhà quê, cậu có biết đây là túi của thương hiệu nào không?”
Tôi liếc mắt một cái: “Prada.”
Khóe miệng cô ta hơi co giật, vẻ mặt có chút không tin nổi: “Thôi bỏ đi, cậu cũng chỉ nhận ra thương hiệu thôi, cùng lắm cũng chỉ biết cái tên. Huống hồ Prada cũng chỉ là thương hiệu cơ bản. Chắc cậu cũng chỉ dừng lại ở mức biết nó tồn tại, có muốn tôi cho cậu sờ thử không?”
Tôi nghiêm túc lắc đầu: “Tôi không sờ đâu, hàng fake đấy, sờ vào tay còn bẩn.”
Sắc mặt Lưu Dao lập tức sa sầm, tức đến mức suýt hộc máu: “Nhìn bộ dạng nghèo kiết xác của cậu kìa! Chưa bao giờ thấy hàng thật thì đừng có nói bừa! Cậu tưởng ai cũng như cậu, chỉ biết dùng đồ giả à?”
Đừng nói đến Prada, tôi có thể nhận biết thật giả của mọi loại hàng hiệu chỉ trong một cái liếc mắt.
Từ khi sinh ra, tôi đã chơi búp bê bằng túi xách hàng hiệu, dùng váy cao cấp làm giẻ lau, rửa tay bằng nước tẩy trang của các thương hiệu xa xỉ.
Tất cả là nhờ mẹ tôi – một người phụ nữ không bao giờ động vào món đồ nào có giá dưới chục nghìn.
Nhưng đến khi lên tiểu học, tôi mới nhận ra hành động đó lãng phí và phô trương đến mức nào, nên đã quyết tâm thay đổi.
Trước lời chế giễu của Lưu Dao, tôi chỉ khẽ liếc cô ta một cái rồi không nói gì nữa.
Cô ta tức tối, đá mạnh vào chiếc túi dưới đất của tôi rồi giận dữ bỏ ra ngoài: “Đúng là đồ nghèo hèn, rác rưởi gì cũng đem vào ký túc xá, chướng mắt tôi!”
2
Ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, bài tập vẫn còn khá nhẹ nhàng.
Trong giờ nghỉ, mọi người ngồi thành từng nhóm nhỏ, tụm lại trò chuyện rôm rả.
Tôi không phải kiểu người chủ động bắt chuyện, mà cũng chẳng ai đến tìm tôi nói chuyện, nên chỉ ngồi một mình nghỉ ngơi.
“Ba mình là phó giám đốc nhân sự của tập đoàn Trình Khê, nhà mình cũng thuộc dạng khá giả. Từ nhỏ chưa từng chịu khổ nên cũng không quen với kiểu huấn luyện thế này. Hy vọng mọi người sẽ chăm sóc mình nhiều hơn trong đợt quân huấn này nhé!”
Giọng nói ngọt ngào của Lưu Dao vang lên, lọt vào tai tôi.
Xung quanh có người lập tức hưởng ứng:
“Ôi, ghen tị ghê! Trình Khê là tập đoàn lớn đúng không?”
“Đúng rồi, mình cũng nghe danh đã lâu. Không ngờ ba cậu làm ở đó, lại còn là phó giám đốc nữa chứ!”
“Có gì không quen cứ nói với bọn mình nhé! Chúng ta là bạn cùng lớp, nhất định sẽ chăm sóc cậu thật tốt!”
…
Trình Khê? Không phải công ty nhà tôi sao?
Ba cô ta làm phó giám đốc ở đó, mà cô ta lại đi khoe khoang hàng hiệu fake?
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi nghi hoặc, quay đầu nhìn Lưu Dao một cái.
Vừa hay, cô ta cũng liếc sang tôi, ánh mắt đầy vẻ đắc ý:
“Có người sinh ra đã ở vạch đích, có người thì không may mắn như vậy. Đầu thai đúng là một kỹ năng quan trọng đấy!”
Phải công nhận rằng, có những người sinh ra đã biết cách đóng vai kẻ bề trên.
Nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Lưu Dao, cả nhóm liền hùa theo, quay sang mỉa mai tôi:
“Đừng chấp nhặt với loại người đó, tự làm mất giá trị bản thân thôi.”
“Chúc Khê kiểu gì sau này tốt nghiệp cũng chỉ có thể đi làm bảo mẫu cho người ta.”
“Nghe nói nhà cô ta còn là dân bản địa thành phố A, thế mà chẳng có tí hiểu biết nào.”
Từ nhỏ đến giờ, chưa từng có ai dám nói với tôi những lời như vậy.
Tôi định phản bác vài câu, nhưng chợt nhớ đến lời ba dặn dò, thế nên lại giữ im lặng.
Thấy tôi không lên tiếng, bọn họ nhìn nhau cười nhạo càng lớn.
Tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Không phải tôi không đáp trả, mà là chưa đến lúc thôi.
3
“Trong mỗi bài tập, tôi sẽ ngẫu nhiên chọn một bạn để giám sát xem cả đội có thực hiện đúng tiêu chuẩn không.” Huấn luyện viên thản nhiên nói rồi giơ tay chỉ đại một người.
Xui xẻo thay, người đầu tiên được chọn lại là Lưu Dao.
Nhìn nụ cười đầy ẩn ý của cô ta, tôi thầm nghĩ không ổn rồi.
Quả nhiên, chỉ đứng được vài phút, đợi đến lúc huấn luyện viên đi ra phía sau quan sát, Lưu Dao liền vươn chân đá vào đầu gối tôi.
Cơn đau bất ngờ khiến tôi khuỵu một gối xuống đất. Lưu Dao lập tức hét lên đầy đắc ý:
“Báo cáo huấn luyện viên! Bạn nữ này lười biếng, nhân lúc thầy không để ý thì ngồi xổm xuống nghỉ!”
Ôi trời, đại tỷ, chúng ta có thù oán gì sâu đậm đến mức này đâu chứ?
Kết quả, huấn luyện viên bước lên trước, lạnh lùng phạt tôi chạy năm vòng quanh sân thể dục.
Năm vòng!
Tôi sinh ra vốn không có tố chất vận động, dù từ nhỏ ba mẹ có ép tham gia đủ loại thể thao thì tôi vẫn yếu như gà.
Và đúng như dự đoán, khi mới bước sang vòng thứ tư, mắt tôi tối sầm lại.
Tôi ngất xỉu.
Lúc mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là trần nhà trắng toát, mũi xộc vào mùi nước sát trùng nồng nặc.
“Chúc Khê, em đắc tội huấn luyện viên à? Đang yên đang lành sao lại bị phạt thế?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tham gia bình luận ngay...
You must be logged in to post a comment.