“Thân thể muội muội mảnh mai, từ nhỏ ta đã luyện cưỡi ngựa bắn cung, đương nhiên sẽ có biện pháp tự vệ, cũng có thể trợ giúp bách tính bình an.”
“Nữ nhi nguyện ý gả cho mã phỉ kia!”
Nhìn thấy Khương Thời Dao quỳ trên mặt đất, nói ra những lời này, ta liền ý thức được nàng ta cũng sống lại.
“A Dao, chớ có nói bậy, con có biết ngoài kia nguy hiểm nhường nào không?” Đại phu nhân nghe vậy không dám tin đứng lên, hổn hển ngăn cản nàng ta tiếp tục nói tiếp: “Trấn an mã phỉ cần gì một tiểu thư đích xuất hạ tôn hạ quý ra mặt hả? Để muội muội con đi là được rồi.”
Dừng một chút, bà ta lại mềm giọng:
“Con đã được lòng Thái tử từ lâu, hiện giờ ở trước mặt bệ hạ, đây chính là cơ hội để con và điện hạ kết lương duyên, nhất định không thể bỏ lỡ.”
Nhưng đích tỷ lại mắt điếc tai ngơ, ngữ khí càng thêm kiên quyết:
“Từ nhỏ phụ thân đã dạy nữ nhi, ăn bổng lộc của quân là việc của trung quân. Hiện giờ bách tính gặp nạn, làm sao con chỉ lo thân mình?”
Lời nói với ngôn từ khẩn thiết, hiên ngang lẫm liệt.
Ngay cả Hoàng thượng trên đài cao cũng có chút xúc động:
“Khương gia cô nương thật sự nghĩ như thế sao?”
Nếu không phải ta đã từng thấy bộ dáng khinh bỉ của đích tỷ đời trước đối với tên mã phỉ kia, giờ phút này, có lẽ ta cũng bị bộ dáng thề son sắt của nàng ta lừa gạt.
Phụ thân thấy thế liền biết đã không thể vãn hồi, đáy mắt già nua hiện lên một tia sáng.
Sau một khắc, ông ta lựa lời theo đích tỷ nói tiếp:
“A Dao đã có lòng thì thần đành phải cúi đầu xin bệ hạ tứ hôn cho con bé.”
Hôn sự của đích tỷ được định ra như thế.
Mà người sắp gả cho Thái tử biến thành thứ nữ là ta.
Thời khắc đi ra khỏi đại điện, đích tỷ lướt qua ta, nàng ta hơi dừng lại, nhìn chăm chú vào đôi mắt của ta tràn đầy oán độc, ngữ khí lạnh như băng, vô cùng kiêu ngạo:
“Hiện tại, vị trí phu nhân tướng quân đã thuộc về ta.”
Kiếp trước, vận mệnh của ta và đích tỷ bất đồng như vậy.
Nàng ta gả cho Thái tử, trở thành Thái tử phi tôn quý nhất trong kinh thành, trong khoảng thời gian ngắn đã phong quang vô lượng.
Mà ta chỉ là thứ xuất, bị tùy ý ban thưởng cho thủ lĩnh mã phỉ, dùng để trấn an phản quân, đổi lấy hòa bình ngắn ngủi.
Sau khi thành hôn, mã phỉ thô bạo, ban đêm không biết thương hương tiếc ngọc.
Khoảng thời gian ban đầu, trên người ta luôn có vệt xanh tím loang lổ.
Đích tỷ thấy vậy lại nói với người khác: “Nương của nàng ta là hồ ly tinh, không ngờ nàng ta cũng vậy, còn câu dẫn nam nhân làm ra loại chuyện đó nữa.”
Nhẹ nhàng nói một câu liền định tội danh của ta.
Sau đó phản quân tiến quân hạ thành, Thái tử dẫn binh xuất chinh, cuối cùng lại bị một mũi tên bắn chết, ngay cả thi thể cũng khoogn còn.
Đích tỷ cũng bị phản quân bắt đi trong lúc hỗn loạn. Sau khi phản quân làm bẩn nàng ta, lại ném nàng ta vào trong quân, làm quân kỹ hạ đẳng nhất.
Trong lúc nguy nan, ta khuyên Hách Liên Thanh dẫn thủ hạ phản kháng.
Ai ngờ, hắn ta lại đánh lui phản quân, bảo vệ thánh giá, trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân vừa chạm tay là có thể bỏng của kinh thành.
Hách Liên Thanh nhớ đến công lao của ta bèn nâng ta làm chính thê, người ngoài nhìn vào còn cho rằng ta nhận được rất nhiều sủng ái.
Đây cũng là suy nghĩ mà đích tỷ nắm chắc trong lòng.
Nhưng đích tỷ lại không biết ngay sau khi nàng ta chết không lâu, Hách Liên Thanh vẫn khôi phục tính tình ban đầu, trở nên xa hoa dâm dật.
Hắn ta chán ghét sự đoan trang của ta, liền nạp rất nhiều nữ tử thanh lâu làm thiếp.
Còn ngày ngày tuyên dâm, biến ta thành trò cười.
Về sau, hắn ta càng dung túng tiểu thiếp đoạt quyền của ta, mặc cho ta bị trói ở sau ngựa, bị kéo lê đến chết.
Những đau khổ và khuất nhục này, đích tỷ đều không biết.
Nàng ta nhìn thấy sự phú quý và vinh sủng ngắn ngủi, cũng bởi vậy sau khi sống lại, nàng ta mới đòi gả cho mã phỉ kia.
Chỉ là kiếp này, đã sớm bất đồng.
Kẻ chịu đựng phu quân thô bỉ, chịu đựng tiểu thiếp ám toán chính là nàng ta, nếu đích tỷ vội vàng như vậy thì ta liền dâng tặng cho nàng ta.
Đích tỷ thành hôn cùng Hách Liên Thanh rất nhanh.
Đại phu nhân đau lòng vì nàng ta, Hoàng thượng nể tình nàng ta lấy thân trấn an phản quân, vì nàng ta ban tặng rất nhiều sinh lễ.
Trong khoảng thời gian ngắn, danh tiếng của nàng ta còn vượt qua cả kiếp trước.
Lúc ra cửa, khi nàng ta đi qua trước mặt ta, đích tỷ bỗng nhiên dừng bước, vén khăn voan lên, rất là đắc ý nhìn ta:
“Lần này, ta đã thắng ngươi rồi.”
Mặt ta không chút thay đổi nhìn sang, không đáp lời.
Sống lại một đời, ta càng hiểu rõ, tất cả vinh sủng cùng phú quý chỉ có ở thời điểm hiện tại, về sau cũng chưa chắc giữ được.
Trong lúc trầm tư, ngoài cửa đã vang lên tiếng chiêng trống.
Hác Liên Thanh mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm nhưng vẫn không che giấu được sự ngang ngược từ trong xương cốt, hắn ta bỗng nhiên ôm lấy đích tỷ, ngửa mặt lên trời cười to vài tiếng, ngữ khí hào phóng:
“Người như ta mà cũng cưới được mỹ kiều nương rồi sao!”
Đây là lời nói vượt quá khuôn phép quy củ, đại phu nhân và phụ thân nhất thời biến sắc, mà đích tỷ lại không thèm để ý chút nào, ngược lại còn thẹn thùng dựa sát vào trong lòng Hác Liên Thanh:
“Từ nay về sau, thiếp chính là người của phu quân.”
Ta thở dài.
Đích tỷ của ngày xưa là người hiểu lễ nghĩa nhất, nhưng bây giờ đã thay đổi.
Vì lấy lòng Hách Liên Thanh, vì bảo trụ vinh hoa sau này, nàng ta vứt bỏ khí độ và quy củ vốn có của nữ tử.
Vinh nhục của mẫu gia, tôn nghiêm của bản thân, đối với nàng ta mà nói đều không quan trọng bằng đường lui của mình.
Đáng tiếc, nàng ta không hiểu rõ Hách Liên Thanh là người như thế nào, hắn ta chỉ có một thân vũ lực, không hề có mưu kế cùng chí khí.
Ngay cả lúc đánh bại phản quân cũng đều dựa vào ta bày mưu tính kế.
Mà Hách Liên Thanh có bản tính háo sắc, nhất định hắn ta sẽ không chung tình mãi với một người.
Đích tỷ ký thác cả đời mình lên người nam nhân như vậy, chờ đợi dựa vào sủng ái của hắn ta mà sống sót, đó mới là…
Thật sự đi sai đường.
…
Tham gia bình luận ngay...
You must be logged in to post a comment.