1.
“Diêu Diêu, Mộng Mộng, bốc thăm đi, ai rút trúng thăm ngắn thì theo ba mẹ vào thành phố.”
Ba tôi chìa tay ra, nắm chặt hai que tre.
Em gái tôi còn gấp gáp hơn cả kiếp trước, ba còn chưa nói hết câu nó đã vội giật lấy một que.
Ba đưa que còn lại cho tôi:
“Diêu Diêu, em con rút trúng thăm ngắn, con ở lại quê nhé.”
Tôi sững người. Đây từng là câu ba nói với em gái kiếp trước.
Vậy lần này… đến lượt tôi bị bỏ lại sao?
Nhìn em gái đứng kế bên, ánh mắt toàn là đắc ý, tôi chợt nhận ra —
Hóa ra cả hai đứa tôi đều trọng sinh, cùng quay về năm mười hai tuổi.
“Đã bốc thăm thì phải theo số, không được trách ba mẹ, càng không được trách nhau.”
Bà nội xoa đầu tôi. Kiếp trước, sau câu này, em tôi hất tay bà ra rồi khóc lóc bỏ chạy.
Nhưng kiếp này, tôi ôm lấy bà, thân thiết dụi đầu vào vai bà.
“Hứ.” Em tôi hừ lạnh.
“Chị hai lúc nào cũng nghe lời ông bà nhất đấy, nhớ kỹ nha, đây là số phận, không được trách em.”
Tôi quay sang cười nhẹ: “Em yên tâm, chị không trách. Chị thích ở quê, muốn ở lại đây.”
Nghe tôi nói vậy, mắt ông bà đỏ hoe, bà cứ vỗ lưng tôi mãi không thôi.
Còn ba mẹ với em gái thì đồng loạt lắc đầu, ánh mắt như thể đang nhìn đứa vô dụng.
“Cặn bã khó dạy thành tài!”
Tối hôm đó, ba mẹ dẫn em gái ngồi xe cải tiến ra thị trấn, chuyển tiếp lên xe khách vào thành phố.
Em tôi vác hành lý, không buồn quay đầu lại một lần.
Sau khi họ đi, tôi nằm dài trên ghế tre ngoài sân, nhìn bóng hoàng hôn buông xuống, ánh sáng đom đóm lập lòe ngoài ruộng.
Tôi mỉm cười, nhẹ nhõm thật lâu rồi mới lại được thư thái thế này.
2.
Sáng hôm sau, tôi đang ngồi ăn sáng với ông bà thì dì Vương nhà hàng xóm vội vã chạy sang.
Nhà tôi không có điện thoại, ba mẹ gọi về phải nhờ qua nhà dì.
Tôi bật loa ngoài trên chiếc điện thoại “cục gạch”.
Bên kia là giọng nói hồ hởi của ba mẹ:
“Đến rồi đến rồi! Thành phố đúng là xịn thật! Cái gì cũng có, đường phố còn láng hơn cả mặt người ta, nhà cao tầng khắp nơi!”
Ông bà chẳng quan tâm lắm đến vẻ ngoài thành phố, cứ hỏi dồn dập xem em tôi có khỏe không, ăn ở thế nào.
Mãi sau, bị ba mẹ thúc giục, em tôi mới lười nhác lên tiếng, mở miệng đã là oán trách:
“Con với ba mẹ ở chung một cái lều, dơ kinh khủng, như cái chuồng lợn ấy! Còn chẳng bằng nhà ở quê!”
Câu đó vừa dứt, cả sân im phăng phắc.
“Cái gì?!” Ba tôi tức điên, cảm thấy mất mặt:
“Con tưởng ba mẹ đến đây để ăn sung mặc sướng à?! Con khinh ba mẹ vô dụng đúng không?! Có giỏi thì kiếm biệt thự cho ba mẹ ở đi!”
“Mang Diêu Diêu đi có khi lại hay hơn!” Mẹ tôi cũng châm thêm một câu.
“Ở nhà đã đỏng đảnh, giờ tới đây còn chê bai! Xe thì ngủ ngon như heo, hành lý cũng không chịu trông!”
“Toàn đồ cũ nát, có gì mà phải giữ?!”
“Cái con này—!”
Thấy tình hình sắp nổ ra trận chiến, tôi vội chen vào:
“Ba, mẹ, ba mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc ông bà chu đáo. Ba mẹ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Con với ông bà còn phải đi làm, không nói thêm nữa.”
Nói xong, tôi tự tay tắt máy, đưa điện thoại trả lại dì Vương đang đứng bên cạnh.
Dì nhìn vẻ mặt lo lắng của ông bà tôi, vội vàng an ủi:
“Rồi sẽ ổn thôi. Con tôi hồi đầu vào thành phố cũng vậy. Dù công trường hơi tồi tàn, nhưng không thiếu ăn thiếu mặc đâu.”
Tôi tiễn dì về, trong đầu tưởng tượng vẻ mặt của em gái khi bước chân vào căn lều xanh lè đó, suýt thì bật cười.
Tôi nhớ rất rõ cái nơi đó bẩn thế nào, hôi thối ra sao.
Phòng cho hai chục người, giường tầng gỉ sét cọt kẹt, đầy dây phơi và thịt treo khắp nơi.
Đêm đến còn có chuột tụ họp dưới gầm giường.
Nhưng kiếp trước tôi không nói gì, sợ ông bà lo nên lúc nào cũng bảo là chỗ sạch sẽ, ấm cúng.
Có lẽ từ lúc đó, em tôi đã bắt đầu ghi hận trong lòng.
Giờ sống lại, nó cứ nghĩ chọn lại thì sẽ được đi đường tắt, đâu biết cái “hưởng phúc” mà nó mong chỉ mới là bắt đầu của đ/ịa ng ụ.c.
Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.
Bình luận nhận xu