01
Tại buổi tiệc của những nhân vật danh tiếng hàng đầu, Trần Thời khoác vai tôi, tự nhiên mà nghiêm túc giới thiệu: “Em gái tôi, muốn ra ngoài thử sức, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn.”
Ánh sáng trắng tinh khiết từ chiếc đèn pha lê trên trần nhà rọi xuống, phủ lên gương mặt nghiêng với những đường nét rõ ràng của Trần Thời.
Là bạn bè, anh đã đối xử hết lòng.
Còn tôi lại thấp hèn và đáng khinh.
Trần Thời mãi mãi sẽ không bao giờ biết, lý do thực sự khiến tôi nghỉ việc, là vì tôi đã yêu anh.
02
Khi hệ thống đưa tôi đến thế giới này, Trần Thời vẫn còn là đứa con riêng không được nhà họ Trần chấp nhận.
Bị đẩy ra khỏi trung tâm quyền lực, anh chỉ được giao quản lý những ngành kinh doanh bên lề của gia tộc.
Tôi ứng tuyển làm thư ký của anh.
Ngày nhận việc, Trần Thời ngậm một điếu thuốc, đôi giày da ngạo nghễ gác lên bàn làm việc.
“Đi tìm công việc khác đi, theo tôi thì không có tiền đồ đâu.”
Tôi cúi xuống, nhặt đống tài liệu mà Trần Thời ném trên sàn, chỉnh lại ngay ngắn rồi đặt lên bàn.
“Tiền đồ là do con người tự mở lối.”
Tôi nhẹ nhàng nói với anh: “Tổng giám đốc Trần, sau này anh nhất định sẽ trở thành một người rất tài giỏi.”
Trần Thời thoáng sững lại, đôi mắt đen nhánh nhìn tôi chăm chú thật lâu, nhưng không nói gì. Ra khỏi phòng, qua lớp kính mờ, tôi nhìn thấy Trần Thời đang tựa vào ghế.
Anh ngửa đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn lên trần nhà, đen trắng rõ ràng, thấp thoáng ánh lên một chút ướt át.
Cảm giác bối rối và bất lực mang đậm nét thanh xuân ấy, tôi đã khắc ghi suốt mười năm, từ lần đầu gặp gỡ đến tận bây giờ.
03
Trong lễ đính hôn của Trần Thời, tôi được anh sắp xếp ngồi ở bàn chính.
Quá gần với cô dâu, đến mức làn váy cưới lướt qua ngay trước mắt tôi, thậm chí tôi có thể nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu trên tay cô ấy, lấp lánh ánh sáng dịu dàng mà kín đáo.
Trần Thời và cô dâu là cuộc hôn nhân thương mại, vốn dĩ không có tình cảm. Việc anh sắp xếp tôi ngồi ở bàn chính đại diện cho sự công nhận vị trí của tôi trong lòng anh.
Giống như cách anh đã giới thiệu tôi với mọi người tại buổi tiệc danh tiếng: “Em gái tôi, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn.”
Trong lòng anh, mãi mãi có một chỗ dành cho tôi.
—Chỉ là không phải tình yêu.
Hệ thống nói, nếu Trần Thời không cưới tôi, tôi sẽ bị xóa sổ.
[Hãy cầu xin anh ấy, anh ấy sẽ đồng ý với cô.]
Tôi mỉm cười.
[Dù anh ấy yêu hay không yêu, cưới hay không cưới, đều là quyền tự do của anh ấy.]
[Mười năm bên cạnh anh ấy, không có nghĩa là anh ấy phải cho tôi một cuộc hôn nhân.]
—Tôi không thích kiểu “Tôi đã ở bên anh ấy, thì anh ấy nhất định phải yêu tôi” của sự ràng buộc đạo đức này.
Hệ thống thở dài, âm thanh lạnh lùng của máy móc vang lên. Con số đỏ tươi, chói mắt nhảy múa trước đôi đồng tử của tôi.
Sinh mệnh của tôi, chỉ còn lại ba mươi ngày cuối cùng.
Truyện hay lắm nha
Truyện rất hay, rất xúc động
Hay quá shop
Hay quá
Rồi nử chunhơ có chớt k
Lâu r mới đọc truyện thế này. Hay thật
Đọc xúc động