01.
Chiếc laptop tôi dùng suốt bốn năm trời đột nhiên lăn đùng ra chết máy, sửa kiểu gì cũng không lên.
Hết cách, tôi đành phải mua một cái mới. Nhưng lương thì chưa về, ngân sách lại eo hẹp.
Cân nhắc đủ đường, tôi quyết định mua máy cũ, giá rẻ mà vẫn dùng được.
Sau bốn ngày cày cuốc trên chợ mạng, cuối cùng cũng chọn được một chiếc vừa túi tiền lại đúng ý.
Không chỉ giá cả hợp lý, mà người bán cũng rất dễ thương, nói chuyện cực kỳ dễ chịu.
Để bớt thêm chút tiền, tôi còn giả vờ hỏi han nghiêm túc, cuối cùng lấy hết can đảm xuất chiêu tối thượng:
“Anh ơi, 1500 được không ạ?”
Một người nghèo đầy dũng cảm, chém bay một nửa giá, chỉ mong gặp được người tốt bụng mềm lòng.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần bị chửi xéo, bị block, thậm chí còn bị lôi lên hội bóc phốt.
Nhưng đối phương chỉ nhẹ nhàng trả lời:
“Được đó, còn free ship luôn.”
Mẹ ơi, tôi thật sự gặp được người tốt bụng rồi hu hu hu!
Tôi cảm động muốn khóc, đối mặt với cái avatar người máy mặc định, tôi gửi hàng loạt lời chúc nhảm nhí:
“Anh trai phát tài nha!”
“Anh trai vạn sự như ý!”
“Anh trai tốt bụng thế này chắc chắn làm gì cũng thành công!”
“Anh trai trúng số, thăng chức, lương tăng, sinh tám đứa, tỏ tình thành công!”
Không thấy phản hồi, đến khi tôi gửi câu cuối cùng thì nhận được một tin nhắn:
“Nhận lộc bạn ban.”
Quả nhiên, ai mà chẳng muốn phát tài trúng số chứ.
Tôi cũng vậy.
Tôi nhanh chóng thanh toán, điền địa chỉ.
Anh ta nhắn lại: “Mình cùng thành phố, bạn tiện qua lấy không?”
“Tôi tiện mà.”
Một lúc sau, anh ấy lại trả lời:
“Ngại quá, mai tôi bị gọi đi công tác đột xuất, không đưa cho bạn được rồi.”
Tôi vội vàng nói:
“Tôi tự đến lấy cũng được, anh ở đâu?”
Nhưng anh ta có vẻ khá cảnh giác, không tiết lộ địa chỉ.
Chỉ nói:
“Xa lắm, mai tôi nhờ người nhà đưa cho shipper giao tận nơi cho bạn nhé.”
Hôm sau, buổi chiều không có tiết, tôi về nhà sớm thì thấy máy đã được giao đến.
Tôi vui như Tết, háo hức mở ra… nhưng nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.
Có gì đó sai sai.
Chiếc máy này màu hồng kim!
Mà tôi nhớ rõ mình mua máy màu xám cơ mà?
Mẫu mã thì lại là dòng mới nhất của hãng này, giá chắc chắn gấp mười lần cái tôi đặt mua.
Tôi xoay tới xoay lui kiểm tra trong nghi hoặc, lỡ tay chạm vào nút nguồn.
Màn hình sáng lên.
Một khuôn mặt quen thuộc bất ngờ hiện ra trước mắt tôi.
Tôi sững sờ.
Trên đó là ảnh của chính tôi.
Tôi đứng dưới tán hoa anh đào, cầm một cây kem, miệng cười rạng rỡ vẫy tay, lúm đồng tiền lộ ra lấp ló.
Nhìn quần áo, chắc là hồi cấp ba.
Trông vẫn còn trong trẻo, đầy sức sống.
Không như bây giờ, đi làm mệt mỏi, chỉ còn lại cái xác di động.
Tôi nghi hoặc trong lòng – sao máy tính của người lạ lại để ảnh tôi làm hình nền?
Nhưng một ý nghĩ khác dần trỗi dậy – có khi nào là ai đó thân quen âm thầm tặng tôi món quà bất ngờ này?
Dù gì mấy hôm trước tôi cũng vừa đăng lên vòng bạn bè than vãn máy hỏng, công việc dở dang.
Nghĩ vậy, tôi liền nhập thử ngày sinh nhật mình làm mật khẩu.
Quả nhiên, đăng nhập được thật!
Cả màn hình desktop cũng là hình tôi.
Máy còn gần như chưa được sử dụng, chưa cài bất cứ phần mềm nào – ngoài hình nền.
Niềm tin của tôi càng thêm vững chắc.
Tôi lập tức mở điện thoại, chuẩn bị nhắn hỏi người bán xem là bạn nào chơi lớn tặng tôi quà.
Quà đắt thế này, tôi còn phải đáp lễ lại cho tử tế.
Nhưng vừa mở tin nhắn, đã thấy một tràng tin nhắn từ người bán gửi tới:
“Bạn ơi, xin lỗi, tôi gửi nhầm rồi, đó là máy mới anh tôi đặt.”
“Không phải cái định bán cho bạn đâu, trời ơi, anh tôi mà biết thì gi .t tôi mất!”
“Người anh em, thấy được tin nhắn thì trả lời giúp tôi với.”
“Tôi xin bạn luôn đó, lúc tôi đi gửi tôi còn ngái ngủ, không để ý, cầm nhầm mất tiêu rồi huhu.”
“Bạn thấy hình cô gái xinh trên màn hình chưa, đó là chị dâu tôi đó, anh tôi mê chị ấy lắm, không thấy chị ấy là phát khóc á.”
“Người anh em à, nhìn tình nghĩa chiến thần tình yêu, bạn trả lại giùm tôi được không?”
Tham gia bình luận ngay...
You must be logged in to post a comment.