1
Khi bị Hạ Du Bạch ép sát vào cửa, tôi hoàn toàn chết lặng vì sợ hãi.
Không phải lúc này lẽ ra anh vẫn còn đang hôn mê sao?
“Đại tiểu thư, em lại không ngoan rồi.”
Giọng Hạ Du Bạch dịu dàng, nhưng tôi lại vô cớ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh là con nuôi của ba tôi.
Mang trên mình trách nhiệm chăm sóc tôi.
Ngày thường, Hạ Du Bạch luôn cung kính gọi tôi là đại tiểu thư, nhưng thực tế anh mới là người nắm quyền chủ động trong mối quan hệ của chúng tôi.
“Em không có.”
Tôi chột dạ lắc đầu, không dám nhìn anh.
Một tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng đối phương.
Hạ Du Bạch đưa tay giữ chặt cằm tôi, ép tôi ngẩng mặt lên đón nhận ánh mắt dò xét của anh.
“Mãn Mãn, chắc chắn muốn nói dối sao?”
Điệp từ, là biểu tượng của sự thân mật.
Giờ phút này, tên thân mật của tôi được thốt ra từ miệng anh, làm tăng thêm sự mập mờ.
“Ưm, em sai rồi. Chỉ là trò đùa thôi, em không có ý định làm gì anh cả.”
Từ nhỏ tôi đã bị Hạ Du Bạch quản giáo, sự sợ hãi đối với anh gần như đã ăn sâu vào xương tủy.
Lúc này, anh từ trên cao nhìn xuống tôi, cảm giác áp bức thật sự quá lớn.
Tôi lập tức khai hết mọi chuyện.
Mắt Hạ Du Bạch là mắt mí lót, kiểu dáng hẹp dài, là dạng mắt phượng không được đoan chính lắm.
Vì vậy, khi anh rũ mắt xuống, luôn mang đến cho người ta một cảm giác không mấy thiện lương.
Anh khá hài lòng nhếch mép, nhưng động tác trong tay lại hoàn toàn không có ý định buông tha cho tôi.
“Mãn Mãn, anh nên phạt em thế nào đây?”
Bàn tay ấm nóng của người đàn ông nhẹ nhàng lướt trên làn da tôi.
Cuối cùng dừng lại ở nơi mạch đập đang nhảy nhót trên cổ tôi, chậm rãi ấn xuống.
Rõ ràng là hành động mang ý đe dọa, nhưng tôi chỉ cảm thấy hai chân mình mềm nhũn.
Trong lòng như có ngọn lửa thiêu đốt, tí tách cháy.
Tôi hé miệng, không ngờ lại bật ra một tiếng rên rỉ khe khẽ.
Giọng nói quá mềm mại.
Trong khoảng cách da thịt kề sát này, tựa như một lời ám chỉ nào đó.
Dễ dàng khiến người ta suy nghĩ lệch lạc.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng: “Em vừa mới…”
“Mãn Mãn, chính em đã bỏ thuốc anh.”
“Vậy thì em phải chịu trách nhiệm giải nó.”
Ánh mắt Hạ Du Bạch tối sầm lại, cúi xuống hôn tôi.
Anh mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, không chút lưu tình mà đan chặt mười ngón tay.
Hai tay tôi bị anh ấn ngược ra phía sau, dán chặt lên trên cánh cửa ngay trên đầu.
Cùng lúc đó, hai cơ thể dính sát vào nhau.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nóng bỏng của anh, nó gần như thiêu đốt tôi.
Nụ hôn của Hạ Du Bạch quá mạnh bạo, cuốn đi hết không khí trong miệng tôi.
Như thể dục vọng bị kìm nén bao nhiêu năm cuối cùng cũng phá tan xiềng xích.
Cho đến khi tôi sắp nghẹt thở, anh mới chịu buông tôi ra.
Đầu tôi ngả ra sau trong vòng tay anh, cổ bất lực ngửa ra sau, liên tục thở dốc.
“Anh…”
Hạ Du Bạch thỏa mãn liếm khóe môi, khẽ cười một tiếng.
“Mới chỉ hôn một chút mà đã không chịu nổi rồi? Vậy ai cho em lá gan bỏ thuốc anh hả?”
“Anh ơi, anh đừng như vậy mà, em sợ.”
Từ sâu trong cơ thể dâng lên một cảm giác trống rỗng ngứa ngáy.
Tâm trí tôi trở nên hỗn loạn.
Lý trí nói với tôi rằng Hạ Du Bạch là anh nuôi trên danh nghĩa của tôi, chúng tôi không thể có những hành động thân mật như vậy.
Nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà muốn xích lại gần anh hơn.
Hạ Du Bạch lặng lẽ nhìn tôi, đáy mắt ẩn chứa những cảm xúc mãnh liệt.
Như một con thú hoang đang chờ thời cơ.
Anh đưa tay nhéo nhẹ tai tôi.
Trong khoảnh khắc đó, như có vô số dòng điện chạy qua cơ thể tôi.
Tôi chỉ cảm thấy một cảm giác nóng rực đang lan tỏa.
Anh dùng một tay ôm ngang eo tôi rồi nâng mạnh về phía hông, nhấc bổng tôi lên để hai chân tôi quấn quanh eo mình.
“Đừng sợ, anh sẽ không làm gì em.”
Tôi theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh, phát ra những tiếng nức nở nho nhỏ.
“Anh ơi, em sai rồi.”
“Anh thả em xuống đi.”
“Em khó chịu quá.”
“Mãn Mãn, nhúc nhích nữa sẽ ngã đấy.”
Anh giả vờ nới lỏng tay một chút, khiến tôi theo bản năng rụt vào lòng anh vì sợ hãi.
Ngay sau đó một tiếng cười trầm thấp của Hạ Du Bạch vang lên.
“Anh thế mà lại cười em.”
?
“Ừ, anh sai rồi.”
Hạ Du Bạch nhẹ nhàng dỗ dành tôi, thái độ dịu dàng chưa từng thấy.
Tôi làm ra động tĩnh quá lớn.
Anh không kịp đưa tôi lên lầu nên chỉ có thể bế tôi sang phòng sách bên cạnh, đặt nằm lên bàn làm việc.
“Ư ư ư, em muốn tự đi.”
Trong lúc tôi giãy giụa loạn xạ, đã lỡ đá đổ chiếc cốc bên cạnh.
Hai chiếc cốc có hoa văn giống nhau rơi xuống tấm thảm lông, lăn một vòng rồi va vào nhau tạo ra một tiếng “cạch” giòn tan.
Ánh mắt tôi dừng lại trên hai chiếc cốc, chậm chạp nhận ra.
Tôi đã bỏ nhầm thuốc rồi.
Tôi đã tự uống ly nước có vấn đề kia!
Hạ Du Bạch rút một tờ khăn ướt khử trùng, cẩn thận lau từng ngón tay.
Khi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh đột nhiên bật cười.
“Đại tiểu thư, giờ mới nhận ra sao?”
Cổ họng tôi khô khốc vô cùng, nhiệt độ trên người chỉ tăng chứ không giảm.
Cảm giác này như sắp thiêu rụi hết lý trí của tôi.
Anh đã sớm phát hiện ra rồi sao?
Vậy lúc nãy tại sao anh còn bắt tôi chịu trách nhiệm với mình chứ?
Tôi nhíu mày, nước mắt chực trào vì tủi thân.
Hạ Du Bạch an ủi hôn lên bụng dưới của tôi.
Anh quỳ một gối giữa hai chân tôi, rồi đưa tay che mắt tôi.
“Chỉ là phản ứng sinh lý bình thường thôi mà, khóc cái gì chứ?”
Trong cơn mơ màng, tôi chợt nhớ lại một cảnh tượng trước đây.
Khi ấy Hạ Du Bạch còn là sinh viên năm nhất vậy mà đã giành được huy chương vàng trong cuộc thi Vật lý quốc tế.
Trong buổi tiệc ăn mừng, những lời tâng bốc vang lên khắp nơi.
“Dư Bạch, cậu đã đoạt giải nhất thế giới rồi, thế mục tiêu tiếp theo của cậu là gì?”
“Mục tiêu của tôi là giành lấy giải nhì.”
“Giải nhì thì có gì đáng để giành chứ, cậu đã là quán quân rồi mà. Sao, lại khiêm tốn nữa hả? Bớt nói mấy cái câu như kiểu muốn tìm kiếm không gian để tiến bộ đó đi.”
Vượt qua biển người, lúc đó anh cũng nhìn tôi chăm chú như vậy, rồi mỉm cười và không nói gì thêm.
Và người đoạt giải nhì trong cuộc thi đó, chính là tôi.
Tham gia bình luận ngay...
You must be logged in to post a comment.